Quỷ Môn Độc Thánh

Chương 211: Quy Tắc (1)


trước tiếp

Hành động đột ngột của Diệp Viễn khiến Thư Uyển Nhi bị dọa cho giật mình.

Thư Uyển Nhi đương nhiên biết rõ Diệp Viễn muốn làm gì.

Cô ta vội vàng nói: “Anh à, chúng ta không thành hôn, vẫn chưa đến lúc động phòng, không thể có quan hệ [email protected] thịt!”

Lời này khiến Diệp Viễn hoàn toàn không nói nổi.

Được, thịt dâng đến miệng vẫn không thể ăn.

Tư tưởng phong kiến này đúng là hại chết người mà!

Bất đắc dĩ, Diệp Viễn chỉ có thể nín nhịn nóng nảy trong nội tâm, bảo Thư Uyển Nhi giúp anh tắm cho xong.

Trong quá trình này, Diệp Viễn có vô số lần kích động, muốn tóm lấy Thư Uyển Nhi.

Nhưng cuối cùng anh vẫn không làm.

Anh sợ nếu mình cưỡng ép Thư Uyển Nhi, không biết cô gái đơn thuần nhưng cố chấp này sẽ làm ra chuyện gì đâu.

Sau khi Diệp Viễn tắm xong, Thư Uyển Nhi nhanh chóng mặc xong quần áo, sau đó liền đến phòng Diệp Viễn, chui vào trong chăn của anh.

Diệp Viễn tưởng rằng Thư Uyển Nhi đã nghĩ thông suốt, chuẩn bị túm lấy Thư Uyển Nhi tự chủ động dâng mình.

Nhưng Thư Uyển Nhi lại nói.

“Anh làm gì vậy, đây là tôi đang giúp anh làm ấm giường, vốn dĩ có cô nhóc làm ấm giường nhưng lần này tôi ra ngoài không có mang theo, vì vậy chỉ có thể tự tôi làm!”

Nghe thấy lời này, Diệp Viễn kích động muốn bùng nổ.

Đây quả đúng là một trận hành hạ to lớn.

Bất đắc dĩ, Diệp Viễn cũng không muốn ngủ, đi thẳng lên tầng cao nhất bắt đầu tu luyện.

Chỉ là ở tầng cao nhất một lúc lâu vẫn không có cách nào yên tâm tu luyện.

Anh đành xuống tầng, quay về phòng chuẩn bị ngủ.

Nhưng quay về phòng lại phát hiện Thư Uyển Nhi lại ngủ trên giường mình.

Diệp Viễn chỉ đành phải tìm phòng khác để ngủ.

Cả đêm nay Diệp Viễn không được nghỉ ngơi tốt, nội tâm giống như mèo cào vậy.

Mãi đến sáng anh mới ngủ được.

Chỉ là ngủ không đến hai tiếng đồng hồ.

Đã bị Thư Uyển Nhi đánh thức.

“Anh Diệp, ăn cơm thôi!”

Diệp Viễn nhìn xuống điện thoại di động, bảy giờ.

Anh bất đắc dĩ thức dậy.

Nhờ Thư Uyển Nhi phục vụ, Diệp Viễn rất nhanh đã rửa mặt xong.

Lúc đến phòng ăn, anh phát hiện trên bàn phòng ăn đã bày biện đủ các loại món ngon.

Trong không khí cũng tràn đầy mùi thơm của đồ ăn.

Chỉ cần ngửi thấy mùi thơm này, Diệp Viễn liền cảm thấy vị của những món ăn này sẽ rất ngon.

Diệp Viễn cầm đũa lên bắt đầu thưởng thức đồ ăn, Thư Uyển Nhi lập tức lo lắng, bởi vì đây là lần đầu tiên cô ta nấu ăn cho Diệp Viễn, sợ vị không ngon.

Sau khi Diệp Viễn thử tất cả món ăn, Thư Uyển Nhi vô cùng lo lắng hỏi.

“Thế nào?”

“Cực ngon!”

Diệp Viễn chìa ngón tay cái ra.

Mặc dù anh đã từng ăn rất nhiều món ăn do đầu bếp hàng đầu chế biến, cũng từng ăn ở rất nhiều nhà hàng cao cấp, nhưng so với mùi vị món ăn do Thư Uyển Nhi nấu thì đúng là rác rưởi.

Sau khi nhận được tán thưởng của Diệp Viễn, trên mặt Thư Uyển Nhi liền lộ ra nụ cười mừng rỡ.

“Cô cũng ngồi xuống ăn chung đi!”

Thư Uyển Nhi vội vàng nói: “Anh Diệp, tôi phải phục vụ anh ăn cơm, chờ anh ăn xong thì tôi ăn!”

Lời này khiến Diệp Viễn hơi nhíu mày.

Buổi tối, thật ra Diệp Viễn cũng nghĩ thông rồi, nếu Thư Uyển Nhi muốn ở lại bên cạnh mình.

Vậy thì anh tuyệt đối sẽ không để Thư Uyển Nhi có đống quy tắc lộn xộn kia.

Anh cũng không muốn để Thư Uyển Nhi trở thành nô lệ của mình.

Anh cảm thấy cần phải cố gắng nói chuyện với Thư Uyển Nhi.

“Uyển Nhi, cô thật sự muốn ở bên cạnh tôi, trở thành vợ của tôi sao?”

“Đúng vậy thưa anh!”, Thư Uyển Nhi trả lời.

“Vậy được, nếu đã muốn làm vợ tôi, vậy thì tất cả đều phải nghe lời tôi đúng không? Theo quy tắc của tôi?”

“Đương nhiên rồi!”

“Tốt lắm, nếu đã nghe tôi, vậy thì bây giờ cô ngồi xuống cùng tôi ăn cơm!”

Thư Uyển Nhi vội vàng lắc đầu: “Không được, mẹ tôi từng nói…”

trước tiếp