[Đấu La Đại Lục] Sakura Xuyên Không

Chương 31: C31: Phong Ấn.


trước tiếp



Sau khi Trữ Vinh Vinh rời khỏi đội ngũ chiến đấu, sức mạnh của toàn thể mọi người đều suy yếu đi rất nhiều.

Sakura cũng không đối với bọn họ - những người có tính công kích nương tay.

Không những không hề nương tay, mà còn muốn mạnh tay nữa.

Dù sao hai người kia đều là phụ trợ hệ, còn những người khác đều là những người có lực công kích a.

Ngay cả thiếu nữ nàng đều không tha.

Trước tiên là nhắm về phía Tiểu Vũ.

Trên tay xuất hiện ánh sáng xanh, mộc nguyên tố lấy tốc độ mắt thường có thể thấy mà trồi lên khỏi mặt đất, nhanh chóng trói buộc Tiểu Vũ lại.

Sakura xuất hiện phía sau nàng, sử dụng nắm đấm muốn đấm xuống.

Những người ở đây đều biết, Xuân Dã Anh có lực đánh thực kinh khủng, dễ dàng còn có thể đánh bay những người to con, Tiểu Vũ làm sao có thể chịu nổi một quyền này?

Đường Tam trong nháy mắt làm ra phản ứng đó là, sử dụng hàng trăm món ám khí khác nhau phóng về phía Xuân Dã Anh, còn chính mình thì lại sử dụng quỷ ảnh mê tung chạy nhanh đến chắn trước người Tiểu Vũ.

Sakura lách người, nhanh chóng rời khỏi phạm vi công kích, ngược lại lại đón lấy công kích của Đới Mộc Bạch cùng Mã Hồng Tuấn một lần nữa.

Cơ thể nhanh nhẹn chuyển động trên không trung, không hề phòng bị mà trúng lấy công kích của Chu Trúc Thanh.

Trúc Thanh đúng là rất có tâm mà, vậy mà không hề công kích ở trên phần mặt đấy.


Sakura biến mất đột ngột giữa không trung ngay sau khi nhận lấy công kích của Chu Trúc Thanh.

Hoang mang một chút, mọi người lại tập hợp tại chỗ Đường Tam cùng Tiểu Vũ, Mã Hồng Tuấn dùng tà hỏa đốt cháy dây leo đang quấn chặt lấy thân nàng.

Sakura đứng ẩn dấu cách đó không xa đột nhiên mỉm cười quỷ dị, ngón tay vuốt ve máu trên phần eo mình, nơi đó có ba vết cào.

Ngón tay vuốt ve bị dính phải chút máu, mùi máu tanh tràn ngập.

Nhẹ nhàng đưa tới bên môi mút lấy, khoang miệng trong lúc nhất thời thế mà lại nếm ra mùi vị rỉ sắt tanh nồng :"nhạt nhẽo"

Ánh mắt nãy giờ rũ xuống đột nhiên giương lên, chậm rãi hiện ra một màu đỏ.

Phải, chỉ có một màu đỏ mà thôi.

Không phải Sharingan, không có bất kỳ hoa văn nào.

Tựa như......một đôi mắt thể hiện sự khát máu.

Cảm nhận được một sự chống cự nhè nhẹ đến linh hồn, Sakura nhíu chặt đôi mày đẹp.

Thú vị mà tiếp tục cuộc chiến, chỉ là đã áp chế sự khát máu tới tột độ.

Đến cuối cùng a, trận chiến này là Sakura Thua.

Nhiều lần do dự cùng động tác đình trệ không ít lần khiến cho sự thua cuộc này có chút thảm hại.

Hai bên chiến đấu kịch liệt nên tất cả mọi người lúc ấy đều bị thương.

Ánh mắt chợt mất đi ý thức, Sakura đứng trước đại sư nghe giảng đột nhiên ngất lịm đi.

Hôm nay, có vẻ như đã cố sức rồi.

A, sức mạnh vừa mới có được lại để mất khống chế.

.......thật là.......
--------------------

Hôm đó sau khi Tiểu Vũ bị bắt đi, Đường Tam đi trước vội vàng đi tìm.

Sakura theo sau bị mất phương hướng, vì thế đi trệch khỏi quỹ đạo ban đầu, hướng tới nơi sâu thẳm không thể xác định.

Sau đó cô tìm thấy một hang động, bên trong toàn bộ tối đen như mực, thậm chí giơ tay ra còn không thể nhìn rõ mấy ngón tay.


Sakura cứ đi vào như vậy, bởi vì cô có cảm giác, nơi này rất là quen thuộc, quen thuộc tới nỗi.

.......khiến cho linh hồn phải run rẩy.

Lối đi ngày càng to ra, ngay lúc cô cảm thấy nơi này cũng chả có gì, thậm chí còn định quay lại nơi bắt đầu.

Nhưng ngay lúc này lại có một giọng nói vang lên :"tiểu thư, cuối cùng người cũng trở về"

Sakura sửng sốt một chút, quay mặt về phía nơi phát ra tiếng nói.

Là nơi tận sâu bên trong của hang động này.

Sakura thở nhẹ đi sâu vào bên trong, ngay cách nơi đó không xa có một nơi phát ra ánh sáng nhè nhẹ, không thể dùng để quan sát kĩ mọi thứ xung quanh.

Cô đột nhiên nhìn thấy một bóng người màu đen xuất hiện, vì quá tối nên nhìn không ra ngũ quan thế nào, cũng không xác định được già trẻ gì đó.

Cũng chỉ có thể dựa trên lời nói mà nhận ra được là một lão giả.

Lão giả hướng nàng khàn giọng nói :"tiểu thư, ta đợi người đã lâu"

Sakura hướng mọi nơi nhìn lại không thấy ai, lúc này mới chỉ hướng chính mình :"người, nói ta sao?"

Lão giả trong bóng tối trả lời :"đúng vậy thưa tiểu thư, cuối cùng người cũng trở về rồi"

Sakura sửng sốt một chút :"vì sao nói là trở về?"

Lão giả than nhẹ :"tiểu thư, người đã sớm quên rồi sao? Tộc Haruno này chỉ còn người, vì một số lý do mà phải đi tới thế giới này, A, có thể là ngài thật sự không biết"

Sakura ánh mắt đột nhiên biến hóa chút :"có thể nói rõ hơn không?"

Thì ra, tộc Haruno cũng không phải một tộc bình thường, họ có thân thể dẻo dai, phù hợp để bị phong ấn, cho nên luôn bị các cường quốc để mắt tới, có ý sử dụng làm Jinchuuriki.


Tộc Haruno cùng Uzumaki vốn là cùng thuộc làng xoáy nước, chuyên sử dụng phong ấn thuật để phong ấn những loài có lực lượng vượt ngoài khả năng của con người, và có khả năng phá hủy thế giới như vĩ thú và một vài loài mang tính nguy hiểm khác.

Sau này làng xoáy nước bị diệt, hai tộc Haruno và Uzumaki đều bị tiêu diệt gần như không còn, cũng chỉ có một vài người của hai tộc này là còn sống sót.

Tộc Uzumaki còn lại 7 người, có sáu người ở ẩn, và chỉ còn lại Uzumaki Kushina là mẹ của Naruto.

Còn tộc Haruno thảm hơn, chỉ còn lại bốn người, hau người ở ẩn, còn hai người là bố mẹ của cô.

Mà cô cũng là tiểu thư thuộc tông gia Haruno, cơ thể đương nhiên càng phù hợp để dùng thuật phong ấn lên trên người, ngay lúc sinh ra đã bị phong ấn một con quỷ khát máu, là loại phong ấn liên kết linh hồn!

Sau khi nghe được tường tận, lão giả cũng không còn nhiều thời gian nữa, vội vàng chỉ Sakura cách phá bỏ phong ấn và cách phong ấn lại rồi sau đó liền biến thành cát bụi tan vào hư không.

Đương nhiên, nếu như phá bỏ phong ấn thì cơ thể cô sẽ bị con quỷ này chiếm lấy, cho nên không thể lơ là.

Kết giới phong ấn đang bị suy yếu, cho nên từ giờ tới lúc hoàn toàn nắm giữ thuật phong ấn, không thể nhìn thấy máu!

Sau đó Sakura cứ đi thẳng, tới lúc nhìn thấy lại ánh sáng, thì chính mình đã ở nơi Đường Tam đang hấp thụ hồn hoàn.

Sau khi phát hiện hồn thú có vấn đề thì vội vàng giúp đỡ một chút.

------------------

Tác giả : tình tiết trong Naruto bị thay đổi, không có trong bản gốc.



trước tiếp